Thứ Ba, 21 tháng 7, 2009

Thứ Bảy, 18 tháng 7, 2009

LẮNG NGHE GIA ĐIỆU CUỘC SỐNG

Chúng ta có thể ví cuộc sống xung quanh ta là một bản trường ca bất tận, được thêu dệt bằng những giai điệu khác nhau từ những cảnh đời khác nhau. Chính mỗi người chúng ta, trong từng cảnh huống của đời mình đã, đang và sẽ cất lên những giai điệu khác nhau trong bản trường ca đó. Bạn hãy nhắm mắt lại, hít thở thật sâu và mở đôi tai trái tim mình ra chúng ta bắt đầu lắng nghe.
· Giai điệu hạnh phúc.
Dẫu cho rằng “đời là bể khổ”, “cuộc sống này là buồn nôn” như ai đó vẫn nói, nhưng cuộc đời xuang quanh ta vẫn luôn cất lên những giai điệu hạnh phúc.
Giai điệu này thể hiện trong niềm hạnh phúc của người mẹ chín tháng mười ngày cưu mang và mong đứa con chào đời, để rồi được ôm chầm con vào lòng và đặt những nụ hôn yêu thương lên gò mà tươi hồng của nó. Trong phút giây thiêng liêng và cảm động đó, niềm vui như tràn ngập trái tim người mẹ và những giọt nước mắt hạnh phúc vắn dài theo nhau lăn xuống trên gò má của chị ta. Giai điệu này đôi lúc rất đỗi đỗi đơn sơ, bình dị, nhưng mang trọn cả niềm hạnh phúc lớn lao. Ta có thể bắt gặp nó nơi hình ảnh của một cậu bé miền quê, suốt một buổi sáng trông chờ mẹ đi chợ về và đã nhận được gói quà mọn, chạy tung tăng đi khoe với đám bạn và chia nhau ăn. Giai điệu hạnh phúc cũng thực sự được cất lên một cách rõ ràng hơn nơi hai người nam nữ đang yêu. Mãnh lực tình yêu làm cho họ hạnh phúc vô bờ, để rồi mỗi lần được gần nhau, họ quấn quýt bên nhau như đôi chim non đang đùa vui trong vườn hoa cỏ mùa xuân. Và không biết từ bao giờ họ đã trở thành một phần cuộc đời của nhau, họ không thể thiêu nhau. Nếu bị xa nhau, họ lại nhớ nhớ thương thương, hình bóng của người yêu luôn bên họ, đi theo họ vào trong cuộc sống và cả trong giấc chiêm bao. Khi hạnh phúc đó đạt tới đỉnh điểm thì họ sẽ sẵn sàng hy sinh tất cả và có thể chết vì người mình yêu.
Ôi! giai điệu hạnh phúc sao mà êm ái và bịn rịn lòng người thế? Những nốt nhạc vui của mỗi người đang đan quyện với nhau làm thành những giai điệu hoàn hảo về cả nội dung lẫn hình thức. Hạnh phúc cứ nối tiếp hạnh phúc đang làm cho cuộc sống quanh ta tràn đầy ý nghĩa.
· Giai điệu trầm hùng.
Bản trường ca cuộc sống vẫn được cất lên và một lúc nào đó chúng ta vẫn nghe được những giai điệu trầm hùng, làm cho trái tim ta hướng đến một hoài bão, một ước mơ cho dù ta đang phải sống trong đêm dài của cuộc đời.
Chúng ta có thể nghe được giai điệu này từ một em bé mồ côi tàn tật đang nỗ lực, cố gắng phấn đấu sống thật tốt và học thật giỏi, để trở thành người có ích cho đời. Em đang ước mơ một ngày nào đó vòng tay yêu thương của mọi người trên thế giới sẽ được gần nhau, trẻ thơ có được cuộc sống hạnh phúc vui vẻ bên mái ấm gia đình tràn đầy tình yêu của ba mẹ. Đó là một nét bi hùng mà cậu bé không hề biết mình đang cất lên làm rúng động bao cõi lòng. Cũnh thế, một học viên nghiện ma
túy lâu năm đang quyết tâm cai nghiện ở một Trung tâm nọ, với mong muốn chiến thắng quá khứ lỡ lầm và sự giày vò của cơn nghiện để trở thành người có ích cho cộng đồng, và anh ta đã thành công. Việc làm của anh ta như làm đẹp thêm giai điệu trầm hùng của cuộc sống.
Cuộc sống quanh ta vẫn còn đó những nhạc sĩ vô danh đang viết lên những giai điệu bi hùng của cuộc sống, bằng chính nỗ lực không ngừng của bản thân họ. Giai điệu này như đánh thức những khả năng tiềm tàng nơi con người, giúp họ vượt lên số phận và những gì đang ngăn cản mình trở thành một con người tốt.
· Giai điệu thương đau.
Bên cạnh giai điệu hạnh phúc và bi hùng, chúng ta cũng không quên rằng các nỗi khổ đau, tai ương và thử thách vẫn luôn rình rập và có thể ụp xuống trên bất cứ ai. Chúng ta vẫn nghe văng vẳng đâu đó tiếng khóc than não nề của bà mẹ bị mất vĩnh viễn đứa con yêu của bà, lời nỉ non, ai oán của thiếu phụ mất chồng khi tuổi còn xuân, tiếng thở dài tuyệt vọng của một chàng trai bị chính người vợ mình yêu thương phụ tình…
Những giai điệu bi thương của cuộc sống vẫn thường cất lên bên ta như định mệnh nghiệt ngã của sự tình cờ. Những người đang đối mặt với nó mong nhận được nơi người khác một sự cảm thông chia sẻ, để được vơi dần những nỗi đau mà họ không hề mong muốn đang đè lên chính cuộc đời của họ.
· Lạc điệu não nề và tuyệt vọng.
Oái oăm thay, bên dòng đời vẫn còn những lạc điệu não nề tuyệt vọng đang được cất lên. Những âm thanh lạc lõng đó đang làm tê tái con tim của bao con người lương thiện.
Đâu đó người ta viết về một nhóm nam thanh nữ tú đang
hủy hoại mình trong làn khói và cơn phê của ma túy hay trong cơn thác loạn của tình dục. Họ đang đánh đổi sự sống và tuổi trẻ tràn đầy hy vọng, tài sản quý giá nhất của đời người để chuốc lấy những đau thương và tuyệt vọng. Chúng ta có thể nghe được âm thanh lạc điệu này nơi những người tha hóa biến chất trong xã hội. Họ đang dùng sức mạnh và quyền lực của mình để “hút” những giọt mồ hôi và nước mắt của những người nông dân nghèo khổ nhất và đang say sưa hưởng lạc trên xương máu và sự sống còn của người khác. Tiền tài, danh vọng và lạc thú đang làm mù đôi mắt, làm điếc đôi tai và đóng băng con tim của những người đang cất lên những lạc điệu ấy.
Bao lâu những lạc điệu này còn cất lên thì bấy lâu nỗi đau của nhân thế của những con người vân tồn tại. Chúng ta không thể liệt kê vô vàn lạc điệu khác đang âm ỉ “thiêu đốt” những giai điệu đẹp của cuộc sống mà những người “mù điếc tâm hồn” vẫn không ngừng cất lên.
Bản trường ca cuộc sống vẫn âm vang bên dòng đời. Các giai điệu tuyệt vời của cuộc sống vẫn được cất lên bên các giai điệu thương đau như làm cho cuộc sống càng thêm phong phú. Nhờ thế, vòng tay yêu thương của con người được đan xen với lại nhau, trái tim của nhân loại được xích lại gần nhau hơn và cùng chung nhịp yêu thương và cảm thông. Nhưng không may thay, những lạc điệu của cuộc sống càng ngày mạnh lên bất thường, như lấn át những giai điệu hạnh phúc yêu thương và trầm hùng, khiến cho bản trường ca cuộc sống càng lúc càng buồn chán và nhạt nhẽo. Chính vì thế, tâm trạng người nghe ngày càng não nề và tuyệt vọng.


Mong sao các giai điệu vui tươi hạnh phúc và bi hùng luôn được mọi người cùng cất lên để xua tan những giai điệu thương đau và những lạc điệu bất thường, nhằm trả lại cho bản trường ca cuộc cuộc sống những giá trị Chân - Thiên - Mỹ vốn có của nó.
Quang Huyền, ofm

Thứ Năm, 16 tháng 7, 2009

HOẠT ĐỘNG BẢO VỆ SỰ SỐNG


ĐÔI ĐIỀU VỀ HOẠT ĐỘNG BẢO VỆ SỰ SỐNG
Ở XỨ NGHỆ

Hoạt động bảo vệ sự sống diễn ra ở Việt Nam hơn cả chục năm nay. Riêng ở xứ Nghệ thì hoạt động này chỉ mới diễn ra trong vài năm trở lại đây. Từ thực trạng xã hội trong quá trình đô thị hóa cùng với những mặt trái của nó đã và đang làm băng hoại đời sống đạo đức của nhiều người, nhất là người trẻ. Trong số đố, tệ nạn phá thai là vấn đề nóng bỏng và gây nhiều bức xúc cho những người có lương tri.
Trước tình cảnh đó, có một số giáo dân ở giáo xứ Yên Dại đã quy tụ lại và cộng tác với nhau, mày mò và chập chững bước vào công việc rất ý nghĩa và cũng không thiếu phần khó khăn này. Nhưng những gì họ đã và đang thực hiện vì sự sống của các thai nhi vô tội là điều đáng được ghi nhận.
1.Giết hại sự sống ở xứ Nghệ - Một thực trạng đau lòng
Trong những năm gần đây việc phá thai ở xứ Nghệ đã trở thành một thực trạng đau lòng đối với nhiều người. Hiện nay các bệnh viện và phòng mạch tư nhân đã mọc lên như nấm ở Vinh và Hà Tĩnh. Riêng ở Vinh đã có hơn 10 bệnh viện thực hiện dịch vụ nạo phá thai. Ngoài ra, còn có hàng chục dịch vụ tư nhân tham gia vào công việc này.
Ước tính trung bình ở Vinh mỗi ngày có khoảng 300-500 ca nạo phá thai. Như thế, mỗi ngày có khoảng 300-500 đứa trẻ bị chính cha mẹ của mình giết chết.
Các nguyên nhân chính mà các bà mẹ đi đến quyết định phá thai là thực hiện chính sánh kế hoạch hóa gia đình của nhà nước, và lỡ lầm do cuộc sống buông thả và thác loạn về tình dục. Hiện nay trung bình mỗi ngày các thành viên trong Nhóm Bảo Vệ Sự Sống Gioan Phaolo II gom và chôn cất từ 20-50 thai nhi trên phạm vi Nghệ An và Hà Tĩnh. Một con số thật khiêm tốn so với con số thực tế ở địa phương này, nhưng đây là một cố gắng của các anh chị trong nhóm, vì công việc của họ đang bị người ta hiểu nhầm và lên án.
2.Những tấm lòng thiện chí giữa một thế giới không hiểu họ
Khoảng 2 năm trước đây, Anh Nguyễn Hữu Chắc có dịp tiếp cận cuộc sống ở xứ Nghệ. Anh đã rong ruỗi trong nhiều tháng trời để nhận diện các vấn đề đang diễn ra ở đây. Anh đã thâm nhập vào trong đời sống của người dân, nhất là giới tri thức và sinh viên. Cuối cùng anh đã quyết định cùng với một số các anh chị em thiện chí khác lên tiếng bảo vệ và bênh vực cho sự sống của các thai nhi.
Vạn sự khởi đầu nan, mọi chuyện bắt đầu diễn ra trong muôn vàn khó khăn. Họ như những người đang sống trong một thế giới không hiểu họ.
Chứng kiến những việc làm trông có vẽ ngây ngô và lãng phí thời gian của nhóm, nhiều người cả lương dân và công giáo đều hiểu nhầm và lên án họ. Các bác sĩ và một số người dân xem công việc tư vấn của nhóm ở các bệnh viện và các trung tâm là việc làm đáng kinh tởm, nếu không muốn nói là điên khùng. Một số người khác cho rằng hành động phá thai là chuyện riêng của họ và việc làm này giúp họ giảm số con và gia đình họ sẽ hạnh phúc. Can ngăn, khuyên bảo họ đừng phá thai là hành động cản trở không cho họ hạnh phúc và là việc làm thất đức. Từ cái nhìn phiến diện đó, họ đã tìm cách ngăn cản và xua đuổi các thành viên của nhóm khi họ tiếp cận với người đến phá thai. Hơn thế nữa, họ tìm mọi cách để vu khống cho nhóm. Họ coi việc làm này là chống lại chính sách của Nhà nước hay tay sai của một nhóm kỳ dị nào đó. Một số khác lại nghi ngờ các thành viên trong nhóm lượm xác các thai nhi để bán cho Trung Quốc…
Người công giáo thì coi nhóm này là một nhóm lạc đạo, vì họ đọc kinh cầu nguyện cho các thai nhi, tìm mọi cách để tuyên truyền cho mọi người biết quý trọng sự sống thánh thiêng của các thai nhi vô tội. Đòn tấn công của những người chủ trương loại trừ là rêu rao, tìm mọi cách và dùng mọi lời nói để làm nhụt chí các thành viên của nhóm. Trước các trở ngại như thế, thì tinh thần của các anh chị trong nhóm càng vững vàng hơn và họ xác tín hơn về công việc thánh thiêng mà họ đang cộng tác với Chúa để bảo vệ sự sống của con người.
Cuối cùng, nhiều người cũng đã nhận ra ý nghĩa tốt đẹp của công việc bảo vệ sự sống và tinh thần đầy thiện chí của nhóm và bắt đầu quay lại ủng hộ nhóm.
3.Vượt qua những khó khăn vì sự sống của con người
Sống trong một thế giới không hiểu họ, Nhóm Bảo Vệ Sự Sống vẫn kiên trì và tiếp tục công việc của mình. Sự kiên trì và chịu khó trong công việc và nhất là lòng tin tưởng phó thác vào Thiên Chúa đã dẫn đưa nhóm tới những hành động cụ thể để bênh vực cho sự sống của con người.
Chứng kiến những việc làm tốt lành của anh chị em trong nhóm với những người bất hạnh và những thai nhi vô tội, nhiều người trước đây chống đối hoặc dửng dưng với nhóm đã trở lại ủng hộ nhóm.
Về phía các bác sĩ, ở một số bệnh viện và phòng mạch tư nhân đã “bắt tay” với nhóm trong việc này, bằng cách “làm thinh” cho nhóm hoạt động lượm các thai nhi trong các thùng rác. Thậm chí có một số bác sĩ còn gọi điện, nhắn tin cho nhóm tới nhận các thai nhi hoặc giúp đỡ các thai phụ không muốn bỏ con mình.
Về phía Giáo hội, các linh mục trong địa phận đã lên tiếng ủng hộ nhóm và tìm mọi cách giúp đỡ nhóm về cả vật chất và tinh thần. Gần đây cha Gioan Thiên Chúa Nguyễn Phước đã “làm bạn” và đồng hành với nhóm. Nhờ sự quan tâm của ngài, các thành viên như có thêm một sự động viên quý báu cho công việc của mình. Các anh chị em trong nhóm ngày càng xác tin hơn vào giá trị tốt lành của công việc mình đang làm, và nhất là qua đó họ muốn gõ những tiếng chuông ngân, thức tỉnh bao tâm hồn đang lạc lối, tìm về với giá trị của Tin Mừng.
Cuối cùng, phải kể đến sự hy sinh âm thầm cầu nguyện của bà con giáo dân trong giáo phận. Nhờ sự hy sinh này mà nhóm đã xây dựng được hai Nghĩa Trang Anh Hài ở Hà Tĩnh để chôn cất các em. Ngoài ra phải nhắc đến sự hy sinh giúp đỡ của các gia đình và các nhà tình thương đã và đang cưu mang các thai phụ trong thời gian sinh nở và các cháu bị mẹ chúng bỏ lại sau khi sinh.
4.Thay lời kết
Khi viết đôi điều về Nhóm Bảo Vệ Sự Sống ở Vinh, tôi nhận thấy đây là một công việc tốt lành và rất có nghĩa trong việc bảo vệ và tôn trọng sự sống và phẩm giá của con người trong một nền văn hóa sự chết, nhất là sự sống của các thai nhi vô tội.
Các thành viên trong nhóm đã ý thức được rằng họ đang cộng tác với Thiên Chúa trong công việc thánh thiêng này. Chính Thiên Chúa đã khởi sự và đang đồng hành với nhóm, để họ làm công việc của Ngài. Tuy vậy, nhóm Bảo Vệ Sự Sống hiện đang còn gặp nhiều khó khăn về phương tiện để hoạt động, nhất là kinh phí để nuôi dưỡng các thai phụ vá các cháu sơ sinh mà mẹ các em không thể nuôi các em trong điều kiện cuộc sống hiện tại. Chính vì thế, nhóm đang rất mong nhận được những đôi tay quảng đại của các ân nhân và tổ chức muốn cộng tác với Thiên Chúa trong cộng việc tốt lành mà Ngài đã khởi sự nơi mãnh đất xứ Nghệ này.



Thứ Năm, 9 tháng 7, 2009

TỆ NẠN PHÁ THAI

NHỮNG ĐIỀU TRÔNG THẤY MÀ ĐAU ĐỚN LÒNG


NHỮNG ĐIỀU TRÔNG THẤY MÀ ĐAU ĐỚN LÒNG

Tôi nghe nói về tổ chức Bảo vệ sự sống từ nhiều năm nay và cũng đã đọc rất nhiều bài viết về vấn đề này. Trong thời gian này tôi được tham gia chính thức vào một nhóm Bảo vệ sự sống và đã bắt đầu công việc này một thời gian ngắn. Qua công việc tôi đã chứng kiến tận mắt, nghe tận tai và suy nghĩ về vấn đề rất tế nhị, nhưng cũng hết sứ thương tâm này. Hôm nay, tôi ghi lại dưới đây vài điều mà tôi đã nghe và thấy, như một chia sẻ chân tình gởi tới mọi người.

Tôi nghe nói rằng sự phá thai ở Việt Nam ta đang đứng vào bậc nhất thế giới, mỗi năm có hàng triệu đứa trẻ đã bị cha mẹ nó giết đi vì nhiều nguyên nhân khác nhau. Rồi tôi cũng nghe nói đến những sự giả man của các bác sĩ hành nghề phá thai, sự hối tiếc quá muôn màng của một số bà mẹ sau khi giết đứa con còn trong bụng của mình.v.v..Tất cả những điều đó đã đánh động tôi, nhưng tôi chưa thực sự đau đớn về vấn đề này.
Ngày 15/06/2005 tôi tới một thực hiện công việc phá thai có tiếng ở Tp. Vinh. Một bầu khí rất ảm đạm và buồn tênh diễn ra trước mắt tôi. Những hàng ghế dài chật ních người ngồi xem lẫn những tiếng thở dài não nề của những bà mẹ trong thời kỳ thai nghén. Tất cả họ đều là những phụ nữ có chung một mục đích là khám thai và giải quyết đứa con trong bụng. Tôi đã trổ hết những “món tuyệt chiêu” đã học được từ nhà trường và thầy cô để tiếp cận “xã hội học” với một vài đối tượng mà mình nhắm tới.
Tôi đã gặp Hoa, một cô giáo cấp II, đến từ huyện Diễn Châu. Cô đã có 2 người con: một trai và một gái. Hiện tại cô đã có thai được 10 tuần và cô quyết định phái thai. Cô và chồng cô đã quyết định như vậy. Lý do đơn giản là Nhà trường cấm không có người con thứ 3. Nếu để đứa bé thì sẽ bị nghĩ dạy học. Tôi đã nói qua cho cô biết về những tác hại của việc phá thai và nhất là quyền được sống của đứa trẻ trong bụng cô. Cô đã rất hoang mang và nhìn có vẽ luống tiếc, nhưng cô chỉ nghẹn ngào trả lời tôi trong thất vọng: “Em không thể làm trái chính sách của Nhà Nước”.
Một người khác mà tôi tiếp cận được là Trung, là một nông dân đến từ một xã ở huyện Nam Đàn. Anh đã có gia đình và 3 con. Lần này vợ anh đang mang thai được 4 tháng. Chị được Hội Phụ nữ xã khuyến khích đi phá thai để hội đạt chỉ tiêu kế hoạch hóa gia đình. Sau khi nghe chúng tôi khuyên và nói cho biết về những hậu quả của việc phá thai, chị và chồng đã quyết định giữ đứa bé lại. Chúng tôi rất vui mừng vì có thêm một em bé được sống. Nhưng đó là trường hợp hiếm họa mà thôi, vì rất đông những bà mẹ đang ngồi chờ ở đây đã quyết định giết bỏ đứa con trong bụng mình.
Ngày 16/06/2008 chúng tôi tới một bệnh viện khác ở Vinh. Ở đây chúng tôi gặp những trường hợp rất thương tâm.
Chị Liên tới đây để phá cái thai 5 tháng tuổi. Một bé trai khỏe mạnh. Lý do để chị và cả gia đình chị quyết định phá thai là thấy mẹ không khỏe lắm trong khi mang thai. Theo chủ quan chúng tôi thấy người mẹ có yếu hơn so với những phụ nữ bình thường, nhưng vẫn có thể giữ được đứa trẻ. Chúng tôi đã khuyên bảo đủ điều, nhằm giữ lại đứa bé khỏe mạnh này. Nhưng gia đình vẫn nghe theo lời của các bác sĩ hơn là chúng tôi. Không biết các bác sĩ ở đây đã tư vấn như thế nào, khuyên bảo điều gì mà họ đã đi đến quyết định bỏ đứa trẻ. Phải chăng những chiếc áo blu trắng đã vấy những vết máu của các em ? Chúng tôi đã ra về trong thất vọng, vì rằng lại thêm một em bé nữa sẽ bị chính bố mẹ nó cướp mất sự sống. Và đúng thế, ngày hôm sau chúng tôi đã nhận lại bé trai này trong bãi tập kết rác thải của bệnh viện. Nhìn thấy một bé trai đỏ hỏn, có đủ mọi bộ phận của một con người bị bầm dập trong vũng máu, được bọc trong bịch ni lông màu đen. Có lẽ nó sắp được các nhân viên Y tế mang di vứt vào xe rác thải và đem đi vào một bãi rác nào đó trong thành phố. Chúng tôi không che dấu được niềm thương tiếc cho một sinh linh bé nhỏ không thể tự bảo vệ quyền sống cho chính mình và đón nhận em về để lo cho em có được một nấm mồ như những đứa trẻ xấu số khác mà lâu nay chúng tôi đã lượm được từ các bệnh viện.
Trường hợp Chị Thu thì khác, đứa con trong bụng chị đã gần 6 tháng tuổi. Gia đình chị quyết định bỏ đứa bé trai này vì một lý do rất buồn cười là nếu sinh em bé thì sợ người ta cười chê và các anh chị nó xấu hổ với bạn bè vì nhà nó có thêm đứa em thứ 6. Những lý do to hơn mục đích này đã kết liễu sự sống của một bé trai vô tội. Nhưng chính vợ chồng chị Thu lại xem việc giết đứa con mình như chuyện thường ngày ở huyện. Khuôn mặt và những lời đối thoại của họ với chúng tôi trông chẳng có gì là băn khoăn của một người cha, người mẹ cả. Họ xem việc giết đứa con của mình như việc đương nhiên và chính họ là người có đủ quyền để làm điều đó. Chúng tôi đã rất tiếc là không xin được đứa trẻ này để lo chuyện mồ mã cho em. Có lẽ em đang nằm lãnh lẽo và cô quạnh ở một bãi rác ngoại thành nào đó. Càng nghĩ, chúng tôi càng thương thay cho những trẻ em vô tội phải chết một cách oan ức như thế.
Cứ như vậy, mỗi ngày ở thành phố Vinh này lại có thêm hàng trăm bà mẹ, ông bố đã tự cho mình cái quyền giết chết những đứa con của mình một cách không thương tiếc. Chính những áp lực từ bên ngoài, những ý thích ích kỷ cá nhân và những lý do không đâu đã làm cho các ông bố, bà mẹ đi đến những quyết định sai lầm như thế.
Chúng ta là những người ngoài cuộc, chúng ta không thể chỉ nhìn thấy mà đau đớn lòng, nhưng chúng ta hãy làm một điều gì đó để ngăn cản việc giết hại sự sống của các thai nhi bé bỏng ở Việt Nam hôm nay, nhằm trả lại cho các em quyền sống mà Tạo Hóa đã ban cho các em.
Quang Huyền. OFM